
Sau 28 năm phủ nhận, cựu Bộ trưởng Thể thao Pháp Marie-George Buffet trong buổi phỏng vấn trên đài BFM cho bộ phim tài liệu Zidane: Xây dựng huyền thoại đã thừa nhận rằng trước World Cup 1998, cơ quan quản lý thể thao Pháp đã “nương tay” với đội tuyển quốc gia, dừng các cuộc kiểm tra doping bất ngờ kiểu “đột kích”.
Đây có thể là chìa khóa quan trọng mở ra những nghi vấn quanh World Cup 1998. Dù Ronaldo trong trạng thái xuống phong độ bị xem là thủ phạm chính khiến Brazil thua 0-3 ở chung kết, thì thể lực và sức ép kém xa chủ nhà mới là nguyên nhân then chốt khiến Brazil thất bại.
Nhưng người Brazil cũng không từng đặt nghi vấn về chức vô địch của Pháp. “Thuyết âm mưu” phổ biến ở Brazil lúc đó là liên đoàn bóng đá Brazil bắt tay với Havelange để “bán” chức vô địch World Cup.
Cuộc phỏng vấn tiết lộ lần này của truyền thông Pháp cũng củng cố một hiện tượng lâu nay bị nghi ngờ trong lịch sử World Cup: thể lực chủ nhà thường cực tốt, nhìn chung tốt hơn mọi đối thủ.
Những “làn sóng thể lực” rõ rệt của chủ nhà gồm Pháp 1998, Hàn Quốc 2002, Đức 2006, Nga 2018. Ở World Cup lần này, Mỹ–Canada–Mexico cũng duy trì thể lực rất tốt: Mỹ nhiều trận đè bẹp đối thủ, Canada cũng vượt vòng bảng, Mexico dồn ép Anh suốt 90 phút ở vòng 1/8 rồi thua trên phản công.
Marie-George Buffet là Bộ trưởng Thể thao của chính phủ Jospin từ 1997 đến 2002. Bà nói quyết định này xuất phát từ một cuộc kiểm tra đột xuất một năm trước từng gây sóng gió trong nội bộ đội Pháp. Khi đó, các cầu thủ, HLV Jacquet và liên đoàn bóng đá Pháp đều chỉ trích gay gắt, cho rằng việc kiểm tra làm gián đoạn chuẩn bị. Dù vậy, mọi mẫu nước tiểu cuối cùng đều âm tính.
Bác sĩ Alain Garnier, từng được Bộ Thể thao Pháp cử đến trại tập kiểm tra, cho biết trong phim tài liệu rằng Marie-George Buffet đã xác nhận chỉ thị với ông: “Chỉ thị là trước World Cup tôi không được quấy rầy đội Pháp nữa. Nói thẳng ra, là không còn kiểm tra đột xuất.”
Chỉ thị này chỉ được truyền miệng, không thành văn bản. Marie-George Buffet trước đây từng phủ nhận, thậm chí năm 2013 tại phiên điều trần Thượng viện Pháp còn thề rằng mình chưa từng ra lệnh liên quan. Nhưng sau 28 năm, bà cuối cùng xác nhận sự việc tồn tại: “Vì bác sĩ Garnier nói vậy, thì điều đó là thật.” Bà bổ sung: “Bản thân tôi chịu áp lực từ nhiều phía. Chúng tôi khi đó không diễn đạt theo cách ấy, nhưng hiệu quả thực tế giống nhau. Đó đúng là một sự nhượng bộ. Nhưng sau đó chúng tôi lại tiếp tục cuộc chiến.”
Cuộc “chiến” bà nói đến là việc năm 1999 bà chủ trì thúc đẩy thông qua đạo luật đầu tiên của Pháp quy định có hệ thống về chống doping. Song quy mô cuộc chiến ấy không thật lớn: Pháp thông qua luật chuyên biệt vì cùng Đức, Trung Quốc và nhiều cường quốc thể thao khác tham gia thành lập WADA, nhằm thúc đẩy phong trào chống doping toàn cầu trở nên hệ thống và chuẩn mực; phần lớn quốc gia trên thế giới đều thông qua luật tương tự và ký công ước.
Lợi thế thể lực khổng lồ giúp chủ nhà nâng thành tích đến mức nào thực ra khó định lượng. Ít nhất nhìn World Cup 30 năm gần đây, sự giúp sức đủ để thay đổi cục diện bóng đá thế giới vẫn rất hạn chế; nếu năng lực kỹ–chiến thuật không thuộc hàng mạnh, khó chỉ nhờ thể lực mà ngang hàng các ông lớn. Hàn Quốc 2002 thể lực rất tốt, nhưng nếu không có sự “giúp đỡ” của trọng tài thì khó loại Ý và Tây Ban Nha. Pháp vô địch 1998 chủ yếu vì có dàn ngôi sao xuất sắc; ví dụ bán kết gặp Croatia, khi hàng công bế tắc, Thuram bất ngờ nổi lên ghi cả 2 bàn giúp đội loại đối thủ.
Cập nhật lúc 05/08/2026 14:46
